Cảm động câu chuyện bé trai 6 tuổi sống tự lập một mình

 

 Tự nấu ăn, tự nuôi chó nuôi gà, tự sinh sống - một chuyện không tưởng đối với một cậu bé đang ở độ tuổi còn quá non nớt như Tiểu Long.

Lúc còn nhỏ chúng ta thường đòi bố mua đồ chơi, bị mẹ bắt ép học ngoại ngữ, lén xin tiền của bà rồi cùng chúng bạn chia sẻ những thanh kẹo ngọt cùng chơi trò chơi, những ngày ấy lúc nào chúng ta cũng than rằng “làm trẻ con thật khổ quá!”. Thế nhưng Tiểu Long vẫn một mình nấu cơm rửa bát, một mình kiếm củi, một mình đọc sách học chữ, một mình nuôi chó làm bạn, mỗi đêm lại một mình ngủ.

Cậu bé chưa bao giờ cảm thấy mình khổ mặc dù mới chỉ sáu tuổi.

Núi Mã Lộc thành phố Liễu Châu, Trung Quốc có một cái làng tên gọi rất đỗi thôn quê – làng Ngưu Xa, ngôi làng sát núi, có một con đường bê tông từ bên ngoài tiến dần vào sâu trong núi. Càng tiến sâu vào trong núi nhà cửa ngày càng bé đi và thưa thớt hơn, lên tới nửa sườn núi đã chẳng còn bóng dáng ngôi nhà nào nữa.

Căn nhà tồi tàn nhưng dường như cũng rộng mênh mông so với cậu bé. Mỗi ngày Tiểu Long lại tự sinh hoạt tự học chữ.

Có lúc các cô bác đến cho bánh kẹo, Tiểu Long vui lắm, dặn cậu bé đừng có mà ăn bánh thay cơm, Tiểu Long gật đầu cười toe.
Mỗi tháng Tiểu Long được 70 Nhân dân tệ trợ cấp nông thôn do bà - một bà cụ làm trong chính quyền của thôn đến tận nơi trao cho Tiểu Long. Năm nay số tiền ấy tăng lên 100 Nhân dân tệ , chắc cũng là đủ cải thiện một chút cuộc sống. Bố mẹ Tiểu Long mất vì căn bệnh thế kỷ HIV. Vì thế nhiều phụ huynh học sinh không muốn Tiểu Long học cùng con cái họ. Việc được đến trường với Tiểu Long hiện tại còn rất xa vời, thế nên cậu bé vẫn tự mình học chữ.

Tiểu Long biểu diễn một đường quyền KungFu, chẳng thể nào tin nổi, cậu bé mất cha mẹ lại có thể có một tinh thần kiên định và mạnh mẽ như vậy.

Tiểu Long thường lên rừng, gặp thanh gỗ khô nào cậu lại vác về để làm củi đun nấu.

Bà có mảnh vườn nhỏ sau nhà để trồng rau, Tiểu Long thường xuống lấy rau về rửa sạch rồi hấp cùng với cơm. Bà nói rằng luống rau nhỏ này cũng đủ cho Tiểu Long ăn rồi.

Một lần cậu bé nấu hai lạng gạo, sau đó hấp rau để cùng ăn, chỗ cơm này một mình cậu bé ăn không hết.

Tiểu Long kể với bà hôm nay cậu bé không nấu cơm mà ăn mỳ.

Mỗi tháng bà lĩnh tiền trợ cấp rồi đem đến cho Tiểu Long. Thi thoảng người hảo tâm biết chuyện đến thăm và cho tiền, cậu bé cũng chẳng không biết tiêu gì vì cậu không hề có ý định xuống núi.

Bóng rổ là một môn thể thao được ưa thích tại Trung Quốc, cậu bé cũng không là một ngoại lệ.

Tiểu Long cũng rất thích môn bóng đá.

Lão Hắc là một con chó mà Tiểu Long nuôi từ mấy năm rồi, Lão Hắc coi Tiểu Long như bạn và Tiểu Long cũng có Lão Hắc như người bạn duy nhất của mình.

Những vết thương khi đùa nghịch, hoặc khi lượm củi không băng bó, không thuốc chữa mà thường tự khô, tự lành.

Về chiều, đất rừng phương Bắc rất lạnh. 6 giờ chiều nhiệt độ đã xuống còn mười mấy độ, cậu bé đun một nồi nước, hòa thêm nước lạnh và tắm phía bên ngoài nhà.

Tương lai cậu bé rồi sẽ về đâu, Tiểu Long chưa thể trả lời câu hỏi ấy. Cũng không ai dám chắc về tương lai đó khi cậu bé là con trai của một người nhiễm HIV. Một số người nói rằng, một cậu bé tự lập và trưởng thành sớm như Tiểu Long sẽ tự nuôi sống được mình trong hoàn cảnh khắc nghiêt. Tuy nhiên, ý kiến đó bị phản bác vì nhiều người khác nói rằng - sự cô đơn sẽ dần dần giết chết tâm hồn của cậu bé.


 

http://tinnhanh24h.vn/

Tin cùng loại